"Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh" hay: "Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống"

Phong trào Con đường Việt Nam

Ngày …..tháng…..năm 2012,

CÔNG NHÂN VÀ QUYỀN TỰ DO LẬP CÔNG ĐOÀN

(Bản dự thảo, chưa công bố chính thức. Xin góp ý)

    Thưa các  bạn công nhân!
Đã có một thời quan niệm “đấu tranh giai cấp là động lực của sự phát triển” đã bị biến thành những cuộc cách mạng bạo lực để đánh đổ giới chủ tư bản được cho là giai cấp thống trị để giành lấy quyền lãnh đạo cho giai cấp công nhân được cho là lực lượng cầm quyền tất yếu theo sự phát triển của lịch sử. Nhưng nếu các cuộc cách mạng đẫm máu đó đã đạt được mục đích đánh đổ nhờ khích động động lực hận thù giai cấp ở một số nước thì mục tiêu làm cho những người công nhân trở thành một giai cấp lãnh đạo cầm quyền chưa bao giờ là một thực tế ở các nước đó. Mà ngược lại, thật trớ trêu là cuộc sống của họ ở những nơi này lại là những cảnh đời khó khăn, bấp bênh, bất định nhất, trái ngược hẳn với nhưng người cùng nghề nghiệp với mình ở những nước không diễn ra những cuộc cách mạng giai cấp như trên.
Với cùng một lý tưởng của chủ nghĩa Mác muốn nâng cao điều kiện sống và vai trò chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội cho những người công nhân, nhưng trường phái dân chủ xã hội đã đưa những nước Bắc Âu như Đan Mạch, Na Uy, Phần Lan… trở thành các quốc gia phát triển tốt đẹp nhất hành tinh này bằng cách tạo ra các quyền và điều kiện công bằng cho những người công nhân có thể tự vươn lên trong xã hội nhờ vào nổ lực nâng cao năng lực của mình, chứ không phải bằng sự đánh đổ năng lực của người khác. Ở những nơi đó các quyền con người của họ cũng như của tất cả mọi người dân khác được bảo vệ trên hết và bình đẳng để họ có thể bảo vệ được cho mình chống lại mọi sự xâm phạm, chà đạp, bóc lột của những kẻ quyền thế ở cả bộ máy nhà nước lẫn doanh nghiệp. Đó chính là cách hiểu đúng đắn của khái niệm “đấu tranh giai cấp” mà nhờ đó đã tạo ra những động lực lành mạnh trong lực lượng lao động để họ phấn đấu vươn lên khẳng định mình trong xã hội. Nhờ vậy mà xã hội phát triển tốt đẹp mà ở đó có không ít những người từng thực sự xuất thân từ công nhân đã vươn lên có đủ tri thức và năng lực để được người dân bầu làm người lãnh đạo điều hành đất nước cho họ.
Trong xã hội như vậy, ai cũng có được những cơ hội như thế – những cơ hội công bằng cho tất cả mọi người mà không phân biệt xuất thân, thành phần, màu da, quan điểm chính trị, v.v… của họ. Chỉ có lúc đó thì những người xuất thân từ những thành phần như công nhân hay các nhóm sắc tộc thiểu số mới có thể nổ lực nâng cao vai trò chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội của mình và đạt được thành công. Ngược lại, thì sự cầm quyền sẽ luôn là đặc quyền của những người thượng lưu, những nhóm lợi ích nhỏ hay tệ hơn nữa là những đảng chính trị cho mình là đại diện tất yếu của giai cấp công nhân. Tuy rằng lịch sử đã cho thấy sự tất yếu đó là đương nhiên sụp đổ và tan rã như các nước Đông Âu và Liên Xô, những nơi đã đi theo trường phái dùng bạo lực chuyên chính vô sản của Lê-nin để thực hiện chủ nghĩa Mác, nhưng nó vẫn tiếp tục là “nguyên tắc tất yếu” ở nước ta, gây bế tắc cho quá trình phát triển của đất nước và cản trở cơ hội vươn lên trong chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội của những người công nhân Việt Nam.
Không ai hay tổ chức nào có quyền đại diện cho giai cấp công nhân chúng ta chỉ bằng sự tuyên bố hoặc lý luận học thuyết hay cái tên của họ cho dù lý tưởng của họ có tốt và muốn vì công nhân đi nữa. Họ phải chứng minh những lý tưởng đó trở thành những giá trị thực tế đáp ứng được nguyện vọng và yêu cầu cho cuộc sống hàng ngày và tương lai của những người công nhân để thuyết phục chúng ta. Khi thấy thỏa mãn với kết quả của họ thì chúng ta sẽ bỏ phiếu trao quyền đại diện cho họ, nếu không thì họ sẽ phải tiếp tục lắng nghe những đòi hỏi của công nhân để có thể tạo ra kết quả tốt hơn nhằm có được những lá phiếu đó. Chỉ như vậy thì cuộc sống của những người công nhân mới ngày càng tốt hơn, tương lai chúng ta và con cháu mới nhìn thấy được tiền đồ. Muốn được như vậy thì dứt khoát là Quyền con người của chúng ta phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng. Đó không chỉ là quyền được sống, được ăn mặc, được làm việc mà còn là quyền được tự do và an toàn cá nhân để đưa ra yêu cầu của mình và thực hiện các biện pháp nhằm làm cho các yêu cầu đó phải được đáp ứng. Muốn vậy thì người công nhân không chỉ có quyền đình công mà còn phải được đảm bảo để tự do lập ra hoặc lựa chọn công đoàn theo ý muốn của riêng mình, chứ không phải theo một sự áp đặt bằng duy nhất một lựa chọn và phải chọn nó mà cũng không có quyền tối thiểu là được từ chối nó như chúng ta đang phải chịu đựng hiện nay.
Công nhân chúng ta cần biết rằng điều 8 của Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Văn hóa và Xã hội của Liên Hợp Quốc ghi rõ: “Các Nhà nước thành viên của Công ước cam kết đảm bảo: Quyền của từng mỗi người được thành lập các công đoàn và tham gia công đoàn mà mình lựa chọn, mà sự lựa chọn này chỉ tùy thuộc duy nhất vào các nguyên tắc của tổ chức mà mình quan tâm, để thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích kinh tế và xã hội của mình”. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký gia nhập trở thành thành viên của Công ước này từ năm 1982. Thế nhưng từ đó đến nay không những không có bất cứ công đoàn nào được hoạt động ngoại trừ Tổng liên đoàn lao động Việt Nam, mà hầu hết những người dám mạnh dạn sử dụng các quyền nói trên để đấu tranh bảo vệ cho quyền lợi của người công nhân đều bị bắt và kết tội phá rối an ninh, xâm phạm an ninh quốc gia. Thực chất đây là những hành động vi hiến và vi phạm cả luật pháp quốc tế của những người ở bộ máy công quyền, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của những người công nhân chúng ta. Điều 8 nói trên của Công ước này ghi tiếp: “Không có bất cứ hạn chế nào có thể được áp đặt lên việc sử dụng các quyền này khác với những điều đã được kê rõ trong luật và những điều đó là cần thiết trong một xã hội dân chủ vì các lợi ích về anh ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng hoặc để bảo vệ các quyền và sự tự do cho người khác”.
Quốc hội Việt Nam chưa ban hành một luật nào xác định phạm vi hạn chế quyền thành lập công đoàn và tự do gia nhập các công đoàn cả. Nếu nói rằng Quốc hội Việt Nam là cơ quan quyền lực cao nhất đại diện cho ý chí của cả nhân dân Việt Nam thì việc chưa ban hành một luật hạn chế như nói trên chính là sự thể hiện rằng đa số người dân thấy không cần có những sự hạn chế  như thế vì việc sử dụng quyền tự do lập và tham gia công đoàn chẳng có phương hại gì đến an ninh quốc gia cả. Thế nhưng sự tùy tiện trong việc thực thi pháp luật của rất nhiều người của các cơ quan công quyền đã tước đoạt hoàn toàn quyền này của công nhân chúng ta. Trong khi đây là một trong các quyền con người thiêng liêng và bất khả xâm phạm được Liên Hợp Quốc và Hiến pháp Việt Nam bảo vệ. Nếu chúng ta không quyết tâm đấu tranh để giành lại và bảo vệ quyền này nói riêng và tất cả các quyền con người nói chung cho mình thì chúng ta sẽ mãi là những người lệ thuộc, bị trị.
Hưởng ứng Phong trào Con đường Việt Nam  và Hiến chương Chấn hưng Việt Nam vì hòa bình thế giới là cách đơn giản nhưng hiệu quả nhất để chúng ta làm được như vậy, để chúng ta thực sự tự do, làm chủ vận mệnh của mình và đất nước, để chúng ta có quyền đình công và gia nhập hay thành lập bất kỳ công đoàn nào mà chúng ta muốn để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và làm cho tương lai con cháu được tốt đẹp.

    Trân trọng kính chào.

   Phong trào Con đường Việt  Nam,

    Xem lời phát động Phong trào Con đường Việt Nam tại đây.

“Ý kiến góp ý xin gửi đến email: tpvn.email@gmail.comcdvn.email@gmail.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: